THÁNG 9 VÀ LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT LÁI XE

TÁC GIẢ CÂU CHUYỆN DELIGHT

  • Họ tên: Đỗ Tấn Thông
  • Vị trí làm việc: Support Dịch vụ

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN DELIGHT

Tháng 9 và lời tâm sự của một lái xe (tự do) đến khi là một thành viên nhỏ của Toyota An Giang (TCTC-AG).

Trải qua một số thăng trầm của cuộc sống, trải qua những đoạn đường khó khăn, vui buồn, nhung nhớ và sự lo lắng trong hành trình của một tài xế – Tất đều gói gọn trong câu chuyện của tôi. Từ một cậu bé khao khát được lái xe từ nhỏ, qua những sự cản trở từ gia đình mà tôi vẫn giữ lòng kiên định như kiềng ba chân, vì bản thân tôi biết không làm điều mình thích đó là sự hối tiếc trong cuộc đời. Nghe những lời nói trách móc và lời khuyên từ mọi người xung quanh nhưng chẳng ai hiểu rõ bản thân muốn gì trừ mình. Từ một người luôn muốn khát vọng đi khắp nơi của mọi miền Tổ quốc, trải qua bao nhiêu cực khổ thì cũng đã đạt được, đối với người khác có thể xem đó là một công việc nhỏ và nguy hiểm nhưng đối với bản thân tôi đó không chỉ là công việc mà còn niềm đam mê tôi theo đuổi từ nhỏ.

Nhớ lúc ấy, bản thân tôi đã đấu tranh rất nhiều từ lời nói của gia đình khuyên… nhưng tôi vẫn muốn biết mình thật sự đã chọn đúng hướng hay chưa. Và rồi… tôi đã viết đơn tự nguyện đi nghĩa vụ quân sự để bản thân tự lập và suy nghĩ đúng đắn cho việc lựa chọn sự nghiệp cả cuộc đời. 2 năm trong quân ngũ, tôi đã học được nhiều điều từ lời nói, hành động đến niềm tin, và điều tôi tâm đắc nhất đó là câu rèn luyện ý chí chiến đấu kiên quyết và bền bỉ, thắng không kiêu, bại không nản, dù gian lao khổ hạnh cũng không sờn lòng, vào sống ra chết cũng không nản chí (là một phần trong 10 lời thề danh dự của quân nhân trong Quân đội nhân dân Việt Nam) đó là điều thiêng liêng mà tôi được học.

Rồi khi hoàn thành 2 năm và xuất ngũ tôi làm lái xe tự do, sau những lần học hỏi kinh nghiệm từ những đoạn đường trên mọi miền Tổ quốc của các anh tài xế đi trước và từ khi tôi có gia đình cùng một cậu con trai nhỏ thì tôi tưởng chừng sẽ dừng công việc này – Vì đã trải qua những quãng đường giao hàng từ Nam ra Bắc tôi mới hiểu cực khổ khó khăn trong hành trình di chuyển là như thế nào, trong 1 tháng 30 ngày thì tôi chỉ về nhà được 3 ngày có lúc tôi tưởng mình là một người bốc vác biết lái xe khi phụ những anh em khác vác lên 18 tấn hàng đến gần 1 giờ sáng tranh thủ đủ thời gian chạy đến điểm giao hàng, lúc đấy tôi tự nhủ bản thân mình làm công việc này có thật sự là đúng… vì không chỉ cần tập trung cao độ mà còn phải khéo léo trong mọi nẻo đường, chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể ân hận suốt cuộc đời.

Với niềm tin như kiềng ba chân và với niềm đam mê của cậu bé lúc nhỏ thì may mắn và cơ duyên như ngày hôm nay tôi đã là một nhân viên lái xe của TCTC AG – đó là điều tôi còn không dám nghĩ đến khi vừa được làm công việc đam mê của mình mà còn được gần bên gia đình thân thương. Dù như thế nào công việc nào cũng đáng được trân trọng vì công việc đó không chỉ nuôi sống một gia đình nhỏ mà còn là ước mơ đam mê của một ai đó.

Tôi chia sẻ câu chuyện của mình để thấy trân trọng những điều quý giá dù chỉ là một việc nhỏ và cũng muốn nói với mọi người rằng hãy tự tin và cố gắng trên con đường mà bạn đã chọn.