CHIẾC ÁO MƯA CỦA NGƯỜI HÙNG

TÁC GIẢ CÂU CHUYỆN DELIGHT

  • Họ tên: Ngọc Huệ
  • Vị trí làm việc: Nhân viên Kinh doanh

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN DELIGHT

Một buổi sáng trời bất ngờ đổ cơn mưa lớn trắng xóa cả khoảng sân trước công ty. Bãi giữ xe có dấu hiệu sắp ngập, nước chảy ồ ạt dưới chân. Con đường từ bãi xe vào xưởng đã ướt và có đoạn không có mái che, chẳng ai dám bước ra, ai cũng ngập ngừng đứng lại ở bãi xe nhìn cơn mưa mà ngán ngẩm vì lo trễ giờ và làm, trong số đó có chị Ngọc TFS với em bé trong bụng đang lo lắng nhìn mưa rơi. Giữa lúc ấy, như một cứu tinh – anh Trung Lĩnh xuất hiện, không nói nhiều, anh tháo ngay chiếc áo mưa đang mặc, quay sang cười hiền rồi nói với mọi người:

“Thôi để anh trùm áo mưa đưa mọi người vô, chớ đứng hoài ở đây ướt hết coi sao được”

Nói là làm, anh chạy ào ra dưới mưa, che chắn từng đồng nghiệp vượt qua đoạn đường tưởng ngắn mà hóa ra lại dài lê thê giữa cơn mưa. Đến lượt chị Ngọc, anh còn cẩn thận hơn, vừa đi vừa che, vừa dặn chị coi chừng trơn trợt. Nhìn cảnh đó ai cũng thấy ấm lòng – cái ấm không phải từ trời đất, mà từ tấm lòng nhiệt tình của một người đồng nghiệp lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước tiên.

 

Mà tính anh Lĩnh vốn vậy, không chỉ che mưa, trong công việc cũng thế – những lúc anh chị em trong phòng Kinh doanh gặp rắc rối với giấy tờ đăng ký, đăng kiểm,… anh vẫn sẵn lòng đứng ra hỗ trợ, chỉ dẫn. Anh chạy ngược xuôi, giải thích cặn kẽ, tìm cách tháo gỡ, miễn sao đồng nghiệp bớt lo, bớt cực.

Nhiều người bảo: “Sao chuyện gì cũng thấy Lĩnh nhiệt tình dữ vậy?” – rồi ai cũng mỉm cười, bởi nếu không có anh, chắc còn nhiều việc bị ách lại, còn nhiều người lúng túng không biết nhờ ai. Anh làm không phải để được khen hay được ghi nhận, đơn giản chỉ vì anh thương đồng nghiệp, thương tập thể mình đang gắn bó.

 

Câu chuyện trong ngày mưa hôm ấy chỉ là một lát cắt nhỏ trong nhiều điều tử tế mà anh Trung Lĩnh vẫn âm thầm làm. Nhưng chính những điều nhỏ nhặt ấy lại khiến mọi người quý mến anh, thấy công ty như một gia đình – nơi có sự sẻ chia, đùm bọc thật lòng.

Người ta có câu: “Thương nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua” – Với anh Trung Lĩnh, chỉ cần là đồng nghiệp, là anh em trong nhà, thì mưa lớn mấy, khó khăn cỡ nào, anh cũng sẵn sàng dang tay giúp đỡ. Và có lẽ chính cái tình cái nghĩa ấy mới là điều khiến tập thể mình gắn kết, ấm áp hơn bao giờ hết.